[Sưu tầm] Những câu thơ hay về cuộc sống tươi đẹp, lạc quan, vô thường

thơ hay về cuộc sống

Ở bài viết này, mình chia sẽ đến các bạn những câu thơ hay về cuộc sống tươi đẹp, lạc quan, những bài thơ về cuộc sống vô thường… Những bài thơ hay về cuộc sống dưới đây giúp ta ngẫm nghĩ, chiêm nghiệm về cuộc sống xung quanh ta, giúp cho cuộc sống thêm ý nghĩa hơn.

Những câu thơ hay về cuộc sống hay

Cuộc đời

Cuộc đời dang dở dở dang
Con sông uốn khúc ngỡ ngàng cong queo
Lục bình hoa tím trăng cheo
Hững hờ con nước xuôi theo từng mùa

Cuộc đời cũng thật khéo đùa
Tình yêu chớm nở cũng vừa lại tan
Như hoa kia nở rồi tàn
Như trăng tròn khuyết trăng tan vào trời

Sự đời cũng chỉ vậy thôi
Ngày mai ai biết sẽ rồi ra sao
Từ nay mặc kệ trời cao
Để tâm buông thả tan vào hư vô

Từ nay hết đợi hết chờ
Hết mơ hết mộng tình thơ ngọt ngào
Với tay rót chén rượu đào
Nâng lên hạ xuống ta vào cõi tiên.

Được gì và mất chi

Ngẫm cái sự đời thật gớm ghê
Vòng quanh lẫn quẩn tấn trò hề
Thằng giàu ngậm máu cho là mật
Kẻ nghèo thấp cổ dám nào chê.

Liếc mắt trông đời lắm trái ngang
Lắm tiền ngu muội cũng làm quan
Thằng đần vung bạc vào cổng chính
Kẻ khó giỏi bao phải xếp hàng.

Ai tự đem mình phán xét không ?
Vơ vét bao nhiêu đủ thoả lòng
Miệng mỡ bụng bia cười sặc sụa
Có thấu dân đen kiếm từng đồng.

Ngày kia chết xuống cõi ta bà
Thằng tham đau đớn, khóc, rên, la
Anh nghèo ngặt nghẽo cười mai mỉa
Được mất hơn thua.. quá rõ mà.

Lẽ sống

Lẽ sống tình đời sống khắp nơi
Sống đời có ích tệ sống chơi
Ai làm trăm sự cho ta sống
Cớ sao tham sống chỉ hại đời

Lẽ sống tình đời sống khắp nơi
Sống đẹp xem ai quyết xây đời
Tự tránh xa hoa nơi đàng điếm
Trần thế không nên sống ham chơi

Vui sao sống đẹp mãi sáng ngời
Ghi dấu sáng danh nghĩa tình đời
Nhân văn ghi chép thiên niên kỷ
Nghĩa tình cao cả với con người.

(Thơ Đặng Hải)

Sống và chết

Sống ao ước muốn mong mọi thứ
Chết một đồng một chữ không theo
Thế gian cái sướng, cái nghèo
Cái danh, cái lợi là điều mộng mơ

Sống được những phút giây thoải mái
Kiếp con người được lãi thế thôi
Bao nhiêu những phút vui cười
Ấy là phần thưởng mà trời ban cho

Sống với những buồn lo ngày tháng
Sống nhọc nhằn với sáng hôm mai
Nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn chơi
Thật là cuộc sống phí hoài biết bao

Cái chết kia, ai nào đã thoát
Số mệnh, trời định đoạt, ai hay
Được vui, hãy biết hôm nay
Vì đời những cái rủi, may bất thường

Phúc với họa, đôi đường ai biết
Tạo điều vui, tiêu diệt ngàn sầu
Chẳng nên mong quá sang giàu
Tháng ngày mải miết đâm đầu đổ đuôi

Cho mệt xác để rồi cũng chết
Lãi trên đời là biết sống vui
Nghèo mà lòng dạ thảnh thơi
Còn hơn giàu có suốt đời lo toan

Chỉ tại bởi lòng tham ra cả
Thành cuộc đời vất vả quanh năm
Óc đầu suy nghĩ chăm chăm
Đôi tay chỉ muốn quắp năm, vơ mười

Sao không nghĩ kiếp người là mấy
Gương thế gian trông thấy rõ ràng
Sống thời tích trữ bạc, vàng
Sống thời tay trắng không mang được gì
Còn được sống, tiêu đi là lãi
Chết thiệt thòi, vừa dại, vừa ngu
Bản thân chỉ biết có thu
Chi ra lại sợ không bù được ngay

Thành cuộc sống tháng ngày đầy đọa
Miệng có thèm cũng chẳng dám ăn
Lòng còn đo đắn băn khoăn
Những cân nhắc chán lại dằn xuống thôi

Sao chả biết con người là quý
Sống coi tiền như vị thần linh
Để tiền sai khiến được mình
Thật là hèn hạ đáng khinh, đáng cười

Trong vạn vật con người là quý
Của làm ra còn mất như chơi
Chỉ duy có một con người
Tan ra là hết muôn đời còn đâu?

(Trần Thuận Minh)

Sống vội

Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa
Vội vàng sum họp vội chia xa.
Vội ăn, vội nói rồi vội thở
Vội hưởng thụ mau để vội già.

Vội sinh, vội tử, vội một đời
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội vã tìm nhau, vội rã rời…

Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội
Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài hiên, đâu thấy hoa hồng nở
Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.

Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội
Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.
“Đáy nước tìm trăng” mà vẫn lội
Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà…

Vội quên, vội nhớ vội đi, về
Bên ni, bên nớ mãi xa ghê!
Có ai Giác lộ bàn chân vội
“Hỏa trạch” bước ra, dứt não nề…

(Thích Tánh Tuệ)

Giản đơn

Nếu có thể đừng than chi số phận
Gạt nỗi buồn vướng bận gió cuốn đi
Đời ngắn lắm yêu thương còn chưa đủ
Sao bận lòng cho những phút sân si

Nếu có thể hãy thả lòng mình nhé
Sống vị tha mạnh mẽ giữa cuộc đời
Bởi vẫn biết cho đi là còn mãi
Tự bằng lòng tâm sẽ được thảnh thơi

Nếu có thể thả hồn nương theo gió
Biết bỏ buông mình sẽ có thật nhiều
Những niềm vui hạnh phúc dù bé nhỏ
Cuộc đời này thanh thản biết bao nhiêu

Nếu có thể giữ cho mình những phút
Khẽ khàng trôi không chút ầm ào
Giữa chợ đời lặng ru bình yên ngủ
Thả muộn phiền theo cánh gió lao xao …

(An Nhiên)

Mỗi con người

Mỗi con người không ai giống một ai
Thì xin đừng giảng chi bài đạo lí
Nếu chẳng thương chớ đem lòng đố kị
Liệu chắc rằng mình suy nghĩ hay hơn

Con đường đời còn có lối trợt trơn
Cả gió mây cũng biết hờn biết dỗi
Ai trên đời mà chưa từng lầm lỗi
Xem lại mình rồi hãy nói đúng sai

Mỗi con người đều có một ngày mai
Nhưng ra sao thì mấy ai biết trước
Nếu có thể cảm thông và chăm chước
Để bao nguời tìm được chút niềm vui

Con thuyền nào chẳng có lúc ra khơi
Người cũng vậy đâu sống đời mãi mãi
Hãy cứ làm điều mình cho là phải
Đừng bận lòng hay ái ngại mà chi

Nếu rục rè đôi chân ngại bước đi
Thì có khi mai này ôm tiếc nuối
Mạnh mẽ lên theo tiếng lòng réo gọi
Bởi con người cơ hội chẳng nhiều đâu.

(Tùng Trần)

Chân tình cuộc sống

Bởi cũng do dòng đời nhiều nghịch cảnh
Nên đừng hờn hay oán trách một ai
Nếu như mình chưa nếm trải đắng cay
Sao thấu hiểu những tháng ngày hỗn độn

Khi người chưa bị một lần thương tổn
Được đủ đầy với cuộc sống ấm êm
Nào biết đâu đến hai chữ nỗi niềm
Của bao người từng đêm trường trăn trở

Chỉ tiếc rằng cánh hoa đời khi nở
Không một mùa và ở khắp mọi nơi
Có niềm vui hạnh phúc lẫn tiếng cười
Thì đâu thiếu chữ ngậm ngùi buồn bã

Muốn chê người cũng đừng nên vội vã
Hãy xét mình sống đã tốt hay chưa
Lời dễ buông nhưng không thể nói bừa
Chậm một chút..chẳng thừa đâu người ạ

Đời vốn dĩ luôn mang nhiều nghiệt ngã
Nhưng vẫn còn có quy luật trả vay
Nếu trao người lời chua chát mỉa mai
Thì một ngày đắng cay mình sẽ nhận

Không khen chê hay khóc than sầu hận
Gắng bình tâm mà tự vấn lòng mình
Đừng trêu đùa lời miệt thị rẻ khinh
Là ta hiểu được chân tình cuộc sống.

(Trần Tùng)

Ngỡ như bình yên

Bình yên ngày em xa anh
Gió thổi hút triền cát lỏng
Cái vẫy tay hoà vào sóng
Miên man chờ đợi quên rồi

Và em không khóc đấy thôi
Dửng dưng như là xa lạ
Những lời chúc dài nghiêng ngả
Níu nhau tìm chút chân thành

Thế rồi phía ấy là anh
Tình yêu hoá thành ký ức
Ngọt ngào xưa giờ bỗng lạnh
Nhớ nhau chỉ để tiếc thầm

Thế rồi em cũng sẽ quên
Ném anh về xa xôi lắm
Buồn rơi tận cùng sâu thẳm
Tưởng rằng chốn ấy bình yên

Và thương ngày ta chia tay
Buồn vui đuổi tìm ta mãi
Nguyện cầu bình yên trở lại
Nghe tim tựa sóng cồn cào.

(Bình Nguyên Trang)

Đừng ai nhé

Ai cũng có những nỗi lòng chất chứa
Giữ trong tim nhưng chẳng nói nửa lời
Tận tâm hồn cũng lạc lỏng chơi vơi
Mượn niềm vui tiếng cười thay nước mắt

Nào ai hiểu những nỗi buồn se thắt
Những vết thương như dao cắt trong lòng
Ước mơ nào bất chợt trở về không
Ôm xót xa khi mộng lòng tan vỡ

Đâu phải ai lối đời hoa cũng nở
Người ngát hương kẻ tan vỡ phai màu
Nên bước đời cứ nghiêng ngã chênh chao
Chẳng phải mình thì làm sao hiểu hết

Đừng bao giờ trách ai khờ ngốc nghếch
Bởi trong lòng ai cũng có vết thương
Mỗi chúng ta đều có một con đường
Hướng bình minh lối đêm trường lặng lẽ

Đừng bao giờ chê trách người ai nhé
Không phải mình sẽ chẳng thấu niềm đau.

(Tùng Trần)

Thanh thản sống

Ung dung sống giữa trời cao đất rộng
Vui bên đời với giấc mộng yêu thương
Ta vô tư với cuộc sống vô thường
Sống thanh thản nơi quê hương xứ xở

Cuộc sống khó khăn, còn nhiều trắc trở
Nhưng tình người luôn có ở mọi nơi
Xung quanh ta còn nhiều lắm lệ rơi
Bớt sân si cho cuộc đời vui vẻ

Cứ sống hết mình, yêu nhau em nhé
Sống có tình lòng sẽ nhẹ nhàng hơn
Khi vô tư, sống không giận không hờn
Ta sẽ không thấy cô đơn buồn chán

Hãy nhìn về phía tương lai tươi sáng
Để vượt qua mọi rào cản chông gai
Cứ yêu người đừng bỏ sót một ai
Chớ nên phân biệt, hình hài đẳng cấp

Cứ tịnh tâm giữa dòng đời tấp nập
Không so đo người cao thấp hèn sang
Chẳng cần bon chen sống gấp vội vàng
Sống nhân đức giữ tình làng nghĩa xóm

Vui với hàng cây bình minh nắng sớm
Thích hoàng hôn chiều tím chớm vào thu
Yêu quê hương dịu ngọt những lời ru
Vui với đời cho dù còn cay đắng.

(Nguyễn Đình Huân)

San sẽ yêu thương

Mở tấm lòng mà rộng lượng bao dung
Dù lạ xa hay chung cùng huyết thống
Người với ta dẫu sao đều đang sống
Trên cõi đời vốn đầy rẫy gai chông

Đừng tưởng rằng trời đất rộng mênh mông
Sống lọc lừa thì không ai biết đến
Nếu có thể hãy đem lòng thương mến
Tưới lên đời để vơi hết ưu tư

Cõi duơng trần cũng chỉ tựa giống như
Một quán trọ cho con người tạm trú
Khi món nợ trót vay mình trả đủ
Sẽ quay về nơi chốn cũ hư không

Sống trên đời ai mà chẳng ước mong
Được bình yên như dòng sông tĩnh lặng
Bước chân trần đi trên đường bằng phẳng
Không nhạt nhoà giọt lệ đắng bờ môi

Lắm bạc tiền rồi cũng thế mà thôi
Nào vĩnh niên sống đời mà ích kỉ
Gạt bỏ đi sang hèn trong suy nghĩ
Bởi cuối cùng cũng chỉ nắm tàn tro

Đừng bao giờ đem hai chữ nhận cho
Để mang ra mà so đo người nhé
Sống trên đời đâu gì bằng vui vẻ
Khi ngọt bùi cùng san sẻ cho nhau.

(Tùng Trần)

Thơ tự sự

Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy
Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ

Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn ngay tự trong tâm
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
Những chồi non tự vươn lê tìm ánh sáng

Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc gì ta đã nhận ra ta
Ai trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy

Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy
Không chỉ dành cho một riêng ai.

Đơn độc

Cành hồng nhỏ bé, nụ tròn xinh
Nắng mới lung linh, đẹp hữu tình
Đủ sức vươn mình khoe sắc thắm
Đâu hay quạnh quẽ một đơn hình!
Bông hoa đã nở, tươi rồi héo
Tất yếu mà thôi, cánh rụng, tàn
Tuổi trẻ qua rồi, già độc phận
Cô đơn lặng lẽ, mãi rời đàn!
Lẽ sống đời người cũng vậy thôi
Cha già, mẹ héo quá đơn côi!
Bình sinh trọn vẹn vì con cái
Đến lúc về già lạnh lẽo đời!
Cuộc sống muôn màu, muôn cám dỗ
Bên mình phải giữ trọn tình thân
Không nên trả nghĩa bằng mồm mép
Chớ để rồi thành bất hiếu nhân!

Thời buổi này làm sao phân thật giả

Thời buổi này làm sao phân thật giả
Khi lòng người đầy giả trá đa đoan
Lúc sang giàu luôn nói dạ sắc son
Dù biển cạn đá mòn không thay đổi

Nhưng phút chốc tất cả thành mây khói
Khi kim tiền làm thay đổi nghĩ suy
Những mặn nồng từng bảo mãi khắc ghi
Rồi quay lưng bước đi không ngần ngại

Có phải chăng sống chân tình là dại
Cớ sao mình chẳng mai mải như ai
Thì môi gầy đâu nếm vị đắng cay
Và cuộc sống chẳng u hoài da diết

Đến bây giờ tôi mới hay mới biết
Đừng dại khờ quá tha thiết thật tâm
Để hạ sang trời chẳng đổ mưa dầm
Hay đêm đen không âm thầm buồn bã

Thời buổi này làm sao phân thật giả.

(Tùng Trần)

Những bài thơ hay về cuộc sống vô thường

Thanh Thản

Kiếp người dài ngắn bao lâu
Tùy theo thọ mạng lo âu làm gì
Khổ sầu phiền não mà chi
Để lòng thanh thản đến đi nhẹ nhàng

Dù cho xinh đẹp giàu sang
Hay là xấu xí nghèo nàn khổ đau
Tuy rằng hoàn cảnh khác nhau
Nhưng tâm đừng chấp nghèo giàu mới hay

Giàu sang dễ bị mê say
Nghèo nàn đạm bạc qua ngày cũng xong
Làm người cần phải thong dong
Yên vui tự tại tấm lòng thanh cao

Cuộc đời sóng gió ba đào
Tâm không đắm nhiễm gió nào động lay?
Hơn thua thắng bại hằng ngày
Thị phi danh lợi xưa nay chuyện thường

Thế nhân cần có tình thương
Đừng nên ỷ thế lấn đường người ta
Tầm nhìn mở rộng cao xa
Từ bi trí tuệ chan hòa nhân sinh

Sống cho trọn nghĩa trọn tình
Đừng gây oan trái bất bình với ai
Mình còn có lúc cũng sai
Nghiệp dày phước mỏng đức tài chưa sâu

Cuộc đời nào có bền lâu
Vô thường không hẹn biết đâu mà lường
Thăng trầm vinh nhục phong sương
Giữ lòng bình thản đừng vương khổ sầu

Ta người có khác gì đâu
Cảm thông tất cả nguyện cầu an nhiên
Cần nên tránh ác làm hiền
Để tâm trong sạch không phiền không tham

Sân si nhất định không làm
Đơn sơ biết đủ không ham muốn nhiều
Tiền tình vật chất những điều
Nếu tham thì biết bao nhiêu cho vừa

Đừng nên lưu luyến say sưa
Xa ly đừng chấp đừng ưa so bì
Đắm mê dục lạc mà chi
Ta còn không có, có gì của ta ?
Đủ duyên hòa hợp sinh ra
Hết duyên tan rã gì là ta đâu?

Chấp chi mang khổ mang sầu
Nhè nhàng buông xả không cầu không mong
Luôn luôn thanh tịnh cõi lòng
Thảnh thơi giải thoát khỏi dòng trầm luân

(Cát Tường)

Từ Bỏ

Từ bỏ thói quen hay vội vàng
Nói làm hấp tấp thiếu đoan trang
Thiếu suy xét kỹ không từ tốn
Hối hận ăn năn cũng muộn màng.

Từ bỏ thói quen hay đắm say
Say ăn say ngủ thêm say tài
Say tình say rượu say danh vọng
Say quá khổ đau suốt tháng ngày.

Từ bỏ thói quen hay dối gian
Làm người chân thật sống đàng hoàng
Dù ai giả dối mình đừng giả
Nghiệp báo không sai rất rõ ràng.

Từ bỏ thói quen hay giận hờn
Nói lời trách móc phân thua hơn
Chiến tranh miệng lưỡi rất nguy hiểm
Phải biết thuận hòa sống chánh chơn.

Từ bỏ thói quen hay thở than
Chuyện gì không đáng cũng than van
Làm cho mệt mỏi người nghe thấy
Chấp nhận là xong mọi việc an.

Từ bỏ thói quen hay tự cao
Cuộc đời lên xuống sóng ba đào
Vô thường thay đổi đâu yên mãi
Khiêm hạ hòa đồng sống với nhau.

Từ bỏ thói quen hay tự ti
Buồn phiền mặc cảm thêm sầu bi
Tự tin làm lại những điều tốt
Đừng mãi đeo mang một thứ gì.

(Tường Vân)

Vô thường

Chiếc lá vàng rồi bay về viễn xứ
Cõi nhân gian vốn dĩ rất vô thường
Thì thân này đã mang phận lữ thứ
Có sá gì dấn bước chốn phong sương.

Bởi tất cả cũng chỉ là cát bụi
Sướng hay khổ cũng có khác gì đâu
Dẫu giàu sang bạc vàng như đỉnh núi
Thì mai đây vẫn một nấm đất bầu

Cứ an nhiên vì đời là cõi tạm
Thác là về nơi cội kiếp lai sinh
Hãy vui lên cho mỗi ngày rạng rỡ
Cớ làm sao phải tự khổ chính mình.

Rồi nhẹ bước như ngoài kia mây gió
Sắc là không ta ngạo với đất trời
Bao sân si một thoáng giây vứt bỏ
Dù mai lìa hồn vẫn thấy thảnh thơi.

Thêm mỗi ngày ta cám ơn thượng đế
Sẽ trọn vui bởi thấu lẽ vô thường
Đêm vừa tàn phố trở mình thức giấc
Bình minh về nắng toả giữa ngàn hương.

(Nguyễn Hưng)

Thế gian vô thường

Cuộc đời như áng mây trôi
Ngàn năm nhân thế đắng môi lệ sầu
Đời người sống được bao lâu
Trăm năm rũ bóng huyệt sâu đợi chờ

Đời người như giấc ngủ mơ
Biệt ly không hẹn không chờ đợi ai
Sắc kia thắm đẹp cũng phai
Có ai giữ mãi tiền tài bền lâu

Đời người đi mãi về đâu
Vô thường chi phối âu sầu thế gian
Cuộc đời có hợp có tan
Hỏi đâu vĩnh cửu mộng vàng trăm năm

Quay về sống với chân tâm
Hãy như sen trắng giữa đầm ngát hương
Con người sống để yêu thương
Mĩm cười hạnh phúc đoạn trường bi ai.

(Ngạo Thiên)

Dưới đây là tổng hợp những bài thơ về cuộc sống vui vẻ, tươi đẹp, những câu thơ hay về cuộc sống vô thường, những bài thơ về cuộc sống bình dị, an nhàn, thanh thản giúp cho con người có cuộc sống tốt đẹp hơn.

allaboutmiracle.com

Bình luận

avatar
  Subscribe  
Notify of